Home / Chia sẻ / WHAT’S THE MISSION OF YOUR LIFE

WHAT’S THE MISSION OF YOUR LIFE

happy-people-prioritize

WHAT’S YOUR MISSION OF YOUR LIFE?

• Có những con người, 60 tuổi vẫn loay hoay tìm lẽ sống

• Có những con người, nhắm mắt xuôi tay khi mơ ước còn dở dang.

• Có những con người, mỗi ngày sống là một ngày vui. Buổi tối trước khi đi ngủ, nhìn lại một ngày, họ mỉm cười và giấc ngủ đến với họ thật bình yên. Sáng dậy, khi tung tăng và mở cửa sổ hít gió trời, họ lại tràn đầy năng lượng cho một ngày mới.

*Vậy, cái gì khiến họ có được niềm vui đó?
1. Nói nôm na như vậy, đời người, mình phải có sứ mạng cả cuộc đời- The mission of life. Mình sinh ra trên trái đất này, rồi khi mình chết đi, điều gì sẽ khiến mình hạnh phúc khi đạt được? Đó chính là sữ mạng (Mission) của cuộc đời.
Có bạn chọn sứ mạng cuộc đười là một nhà giáo dục. Thì con đường bạn đó phải đi là con đường giáo dục, dù có lúc muốn buông xuôi, đừng có nghe lời rủ rê của người khác mà đi buôn, hay làm nghề khác. Ngay cả khi đi buôn có thành công, thì khi về già bạn sẽ thấy số tiền đó chẳng có nghĩa lý gì. Bạn chỉ thấy hạnh phúc khi học trò mình thành đạt, biển rộng trời cao vẫy vùng…
Có bạn chọn sứ mệnh cuộc đười mình là thầy thuốc. Thì hãy cứ tập trung vào sự nghiệp ấy. Học xong bác sĩ, lên chuyên khoa cấp 1, cấp 2, rồi xa hơn là đi tu nghiệp nước ngoài rồi về nước tham gia các chương trình giúp đỡ bệnh nhân vùng sâu vùng xa, có thể mở phòng mạch tư, bệnh viện tư,… nhưng không được đặt lợi nhuận làm mục đích duy nhất. Đừng làm trình dược viên bán thuốc, dù kiếm được nhiều tiền nhưng nó trái với mission của cuộc đời mình, sẽ khổ tâm.
Hoặc Mission của cuộc đời mình là một người hoạt động giải trí (Entertainer) như ca sĩ, diễn viên, MC, bầu sô,… nhưng vì học giỏi rồi cha mẹ bát thi Y Khoa chẳng hạn, cứ vừa mổ vừa hát vang, rồi lỡ bỏ quen cái gì trong bụng bệnh nhân.
Có bạn chọn Mission cuộc đời mình là một thầy tu, thì hãy thật bình yên trong trái tim, tốt đời, đẹp đạo, bon chen chi ở thành phố lớn, sân si chi từng mét đường giao thông?
Nếu Mission là một nhà khoa học, hãy khoác lên mình chiếc áo Blouse vào và gắn bó với phòng thí nghiệm. Bạn chọn cuộc đời là một Kiến trúc sư, Luật sư, Nghệ sĩ, Nhà báo, Nhà văn, điện ảnh, Môi trường, Xã Hội,… thì kiên quyết theo đuổi Mission đó.
Có bạn chọn Mission cuộc đười mình là một nhà doanh nghiệp, thì hãy thông thoáng, hào sảng bao dung để làm doanh nhân lớn. Tôi có một người bạn, xác định mission đời mình là chủ doanh nghiệp, nhưng lại ham bằng cấp, rồi lại đi du học, rồi dự định ở lại nước ngoài, rồi thấy không ổn, lại trở về. Sáu mươi tuổi mà mọi thứ đều dang dở, dù người ngoài nhìn vào, ai cũng khen anh thành đật, nhưng anh thì chẳng hài lòng. Vì anh đã thiết kế sai cuộc đời mình, không đủ bản lĩnh để từ chối cơ hội, không dám rẽ ngang để đi đúng mission của đời mình. Lúc anh định mở chuỗi cửa hàng ăn, thì một tập đoàn nước ngoài mời anh qua làm với mức lương quá cao, anh lại tiếc, lại đi làm cho nước ngoài. Xong 2-3 năm, thấy không thú vị với việc làm nữa, nhưng khởi nghiệp thì anh sợ. Vì không dám đánh đổi một tháng cả mấy chục ngàn đô tiền lương trước một việc kinh doanh chưa biết có thành công hay không. Cứ thể, anh khổ tâm mãi, dằn vặt mãi…
Có bạn chọn mission cuộc đời mình là có một gia đình bình yên, đặc biệt là các bạn nữ. Mình có một mission như vậy thì hãy vui thú trong việc học nấu ăn, thêu thùa, cắm hoa, làm vườn… chứ bon chen đấu trí chi để vô đại học Harvard. Chỉ tốn thời gian của các bạn, và lãng phí công đào tạo của xã hội nữa, ví dụ: học kĩ sư đã đời, ra trường bạn chỉ thích cắm hoa thôi, thì thôi, xác định lúc đầu, đỡ phải gồng người năm năm trong trường suốt ngày đi tính “sin” tính “cos”…
Nên các bạn trẻ phải xác định mission cuộc đời mình càng sớm càng tốt, nhưng cũng không nên vội vã đề xác định nhầm, không có chuyện tháng này mission của em thấy này, tháng sau thành mission khác. Bạn nào suy nghĩ như vậy là chưa trưởng thành và cần xác định lại. Đó chỉ gọi là mục tiêu (Target) của tháng, rất dễ nhầm lẫn.

Cuộc đời có bao nhiêu là ngã ba, ngã tư buộc mình phải rẽ phải rẽ trái hay đi thẳng. Căng thẳng lắm, lo lắng lắm, tư duy thông thường là mình cứ thấy đường nào thông thoáng hơn, hào nhoáng hơn, ngon ăn hơn… thì mình đi vào đấy, sau đó mới thấy là mình đã đi sai đường. Quay lại cũng được nhưng tốn thời gian. Lại có con đường dẫn tới ngõ cụt, vực thẳm, tử lộ chứ không phải hoan lộ. Cũng có lúc chẳng có đường lui, cứ phải chịu đựng làm chi, rồi đã bao giờ bạn đón ngày mới bằng cách dậy sớm ngắm nhìn bình minh và tự mỉm cười hạnh phúc bao giờ chưa?
Thời gian chẳng đợi chờ ai cả. Hay có một lúc nào đó bạn tự hỏi bạn đang sống để tận hưởng hay sống cầm chừng?
Các bạn học sinh sẽ không thể biết được mission của đời mình là gì nếu các bạn lớn lên trong tình thương “mù quáng Á Châu” của cha mẹ ông bà anh chị. Họ không cho bạn làm việc nhà, không cho nấu cơm giặt giũ lau nhà… chỉ bắt học để thành tài. Họ không cho bạn tham dự hoạt động Xã hội nào, không để bạn chịu bất cứ một vấp ngã, một cú lừa nào, một lỗi lầm nào để não các bạn hằn lên những nếp nhăn của sự trải nghiệm, óc già dặn. Và sau 18 tuổi, cha mẹ tiếp tục tài trợ tiền bạc nhà cửa, không cho thách thức hay áp lực nào để các bạn chiến đấu cả.
Mãi mãi bạn chỉ là một cây tầm gửi sống nhờ người khác vì không biết tự đứng giữa đất trời, hút nước, chống chịu gió sương, bão táp. Cứ bắt học để “thành tài” , cứ nghĩ có tấm bằng trong tay là “thành tài” . Tài đâu không thấy chỉ thấy thất nghiệp về nằm sừng sững trên giường đó.
Một số khác thì bản chất làm biếng, thích xin hơn tự chủ. Không chịu lao động chân tay hay động não để kiếm sống, không chịu va chạm với thế giới bên ngoài, cứ ru rú trong sự an toàn của gia đình. Thể loại đi học cũng phải ép, phải điểm danh mới học thì thôi, làm gì có mission? Đầu tư học hành làm gì mất công, nó có muốn học đâu?
Muốn có mission, hãy tự mình làm mọi việc cho cá nhân mình khi dưới 18 tuổi. Và sau 18 tuổi, hãy tự kiếm sống. Ắt sẽ tìm đúng mission. Còn 22 tuổi tốt nghiệp Đại Học rồi, đi làm bươn trải 5-7 năm mới biết mission của mình, thì rất vất vả. Kiểu đi học kinh doanh, ra trường đi làm đủ nghề, năm 30 tuổi mới biết mình thích làm kĩ sư điện, lúc đó thi Toán, Lý, Hóa thì có mà chết. Nhưng đi làm kinh doanh thì lại chẳng thấy vui, nên cứ “giá như”, giá như năm nay mình 18 tuổi, mình sẽ…
2. Khi xác định được Mission rồi, lên kế hoạch thực hiện. Chia làm 10 năm, gọi là Objective (Mục tiêu dài hạn). Trần Ngọc X của năm 2025, X của năm 2035, X của năm 2045… lúc đó X sẽ là…
Sau khi có Objective rồi, mình sẽ làm kế hoạch (Plan). Kế hoạch 5 năm lần thứ nhất, lần thứ 2. Ví dụ X có Mission là một Nhà đầu tư BĐS, thì kế hoạch 5 năm lần thứ nhất sẽ là học hỏi và tìm hiểu tất cả kiến thức cơ bản về Bất động sản và thử đầu tư vào những mô hình nhỏ, rút ra bài học. Rồi kế hoạch 5 năm lần thứ 2 là nghiên cứu thị trường chuyên sâu, đầu tư vào những bất động sản tầm trung, hoặc mô hình nhỏ nhưng với quy mô lớn hơn. Rồi X của năm 2055 là trở thành nhà thầu có tên tuổi đầu tư vào những công trình lớn hơn, những công trình có tên tuổi,… để một ngày được vinh danh trên thảm đỏ, Top CEO Vietnam…
Kế hoạch 5 năm sau khi mình lập xong, mình chia thành các Target (mục tiêu ngắn hạn) cho từng năm một, tức các cột mốc năm với chỉ tiêu cụ thể mình phải hoàn thành. Đến hết năm 2016, 2017 mình phải giúp được bao nhiêu người, phải có trong tài khoản/ sổ tiết kiện là bao nhiều tiền…
Vậy cho đến thời điểm hiện tại bạn đang ở số 1 hay số 2, bạn có đang gặp khó khăn ở đâu và đã bao giờ thẳng thắn đối diện và giải quyết triệt để nó chưa? Hay vẫn còn mộng tưởng, để con sóng cuộc đời điều khiển bạn?

Check Also

j1f9diji

Bill gate – 60 năm cuộc đời của một nhà sáng tạo vĩ đại

Người đồng sáng lập ra tập đoàn Microsoft đã trở thành tâm điểm của thế ...

do-not-pray-for-an-easy-life-bruce-lee

Huyền thoại võ thuật Lý Tiểu Long và những “triết lý sống” để đời cho bạn noi theo và học tập

“Chìa khóa để bất tử là hãy sống một cuộc đời đáng nhớ”: Bạn chỉ ...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *